Chuyển đến nội dung chính

UT có phải là dấu chấm hết cho sự nghiệp?

 

Câu chuyện khởi nghiệp từ nỗi đau, bằng lòng tin và sự kiên cường.

Tôi là Trang – một cô gái sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Cuộc sống của tôi không bắt đầu bằng những điều êm đẹp. Từ bé, tôi đã mang một ngoại hình khác biệt – không xinh đẹp, không “ưa nhìn” như bạn bè đồng trang lứa. Cũng chính vì điều đó, tôi trở thành mục tiêu cho những lời chế giễu, ánh mắt dè bỉu và cả sự xa lánh của người xung quanh.

Lúc nhỏ, tôi không hiểu tại sao chỉ vì gương mặt mình không đẹp mà lại phải chịu đựng những tổn thương như thế. Nhiều lần tôi chỉ biết khóc một mình, thu mình trong góc phòng, ước mình có thể biến mất khỏi thế giới này. Mỗi buổi sáng thức dậy với tôi là một lần đối mặt với nỗi đau mới.

Nhưng tôi không cô đơn. Gia đình là nơi duy nhất không rời bỏ tôi. Chính vòng tay ấm áp của bố, mẹ và anh trai đã nâng tôi dậy từ hố sâu tuyệt vọng. Tôi học tiếp, dù chậm hơn bạn bè, và cuối cùng cũng cầm trên tay tấm bằng Trung cấp Dược – thành quả đầu tiên của những năm tháng nỗ lực không ai thấy.

Rồi tôi bước vào đời. Nhưng đời không như mơ. Tôi đi xin việc và bị từ chối hết lần này đến lần khác. Không ai nói ra, nhưng tôi hiểu: ngoại hình của tôi là “vấn đề”. Cộng thêm sức khỏe yếu, tôi bị coi là không đủ năng lực cho bất kỳ vị trí nào.

Tôi từng nghĩ: có lẽ cuộc sống của mình chỉ quanh quẩn trong căn bếp nhỏ, nấu ăn, dọn dẹp, sống lặng lẽ và không còn mơ ước. Tôi từng muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi tôi tự nhủ: Chết thì dễ, sống để đối mặt mới là dũng cảm. Tôi không thể để tình yêu của gia đình trôi vào vô nghĩa. Tôi phải đứng dậy, vì họ.

Tôi bắt đầu kiếm sống bằng những gì nhỏ bé nhất – bán vòng tay handmade do chính tay mình làm. Từng chiếc vòng là từng giấc mơ tôi thắt lại bằng sợi chỉ. Nhưng rồi COVID ập đến – mọi thứ đóng băng. Tôi không còn nguồn thu, không còn khách, không còn hy vọng.

Một tia sáng le lói khi tôi được nhận vào làm tại một văn phòng nhỏ – nơi lần đầu tiên tôi được coi như một người bình thường. Nhưng rồi một cú sốc ập tới: người tôi yêu thương nhất rời xa cõi đời, và cùng lúc, tôi nhận được chẩn đoán từ bác sĩ – căn bệnh khiến tôi phải tạm ngừng tất cả để “làm bạn với kim truyền”.

Tôi lặng lẽ viết đơn xin nghỉ việc vì lý do sức khoẻ. Tim tôi chết lặng. Tôi không dám khóc trước mặt mẹ, chỉ dám ôm gối khóc một mình trong đêm, cùng chiếc điện thoại và nỗi sợ mơ hồ.

Chính trong lúc tưởng như không còn gì để mất, tôi biết đến dự án “Tôi Giỏi” – một dự án đồ da thủ công dành cho người khuyết tật do anh Phúc sáng lập. Ban đầu tôi nghi ngại, sợ sẽ thất vọng như những lần trước. Nhưng khi gặp anh – người sáng lập và cũng là “người truyền lửa”, tôi cảm nhận được sự chân thành và tử tế mà lâu lắm rồi tôi mới thấy.

Anh Phúc không thương hại chúng tôi. Anh nhìn chúng tôi như những người có năng lực, có giá trị. Anh chỉ cho tôi cách cắt da, cách may từng đường chỉ đầu tiên, cách chọn khoá kéo, cách làm ra một chiếc túi đeo chéo đầu tay – không phải như một sản phẩm “từ thiện”, mà là một sản phẩm thật sự chất lượng để bán ra thị trường.

Rồi anh dạy tôi cách bán hàng, cách livestream, cách kể câu chuyện của chính mình – không phải để cầu xin lòng thương – mà để khách hàng tin vào sản phẩm, tin vào đôi tay và khối óc của tôi.

Chiếc túi đeo chéo đầu tiên tôi làm được bán với giá 289.000 đồng. Người đầu tiên mua không quen tôi, cũng không biết câu chuyện của tôi – họ mua vì họ thích thật sự.

Tôi đã khóc. Nhưng lần này, tôi khóc vì hạnh phúc.


Bạn thân mến, nếu bạn đang ở trong bóng tối của cuộc đời, nếu bạn cảm thấy mình “không giống ai”, không được ai trao cơ hội – hãy nhớ:
Bạn không cần phải hoàn hảo để bắt đầu. Bạn chỉ cần bắt đầu – và tin rằng mình xứng đáng.

Dự án “Tôi Giỏi” không chỉ giúp tôi có thu nhập – mà giúp tôi tìm lại giá trị bản thân. Từ một người bị chối từ, tôi trở thành người tự làm ra sản phẩm, tự đứng lên, tự sống – bằng đôi tay mình.

Câu chuyện chưa kết thúc – nó chỉ mới bắt đầu. Và nếu bạn muốn, tôi sẵn sàng đồng hành cùng bạn trên con đường đó.


Nhận xét